Hiển thị các bài đăng có nhãn yabuhika. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn yabuhika. Hiển thị tất cả bài đăng

21 thg 1, 2010

YabuHika ~ yay~

Again~ again ~ and again~ They're always like that =]]






7 thg 11, 2009

[translation] POTATO 12.2009

YabuHika

Sự tiến bộ của các thành viên mang lại niềm vui và sự cô đơn?!

Hikaru: Tớ nghĩ rằng thành viên thay đổi nhiều nhất là Keito phải không? Sau đó là Ryutaro và Chinen ...
Yabu: Yuto cũng thay đổi. Yama-chan đang trở thành một người lớn, nhưng cậu vẫn còn đang thay đổi.
Hikaru: Tớ nghĩ 7 tổng thể đều thay đổi. Họ đã từ sử dụngkính ngữ để nói chuyện, nhưng giờ không làm điều đó nữa. Tớ nghĩ rằng đó là một thay đổi tốt.
Yabu: Tớ nghĩ rằng Keito là một trong những người đầu tiên đúng cách nói chuyện với chúng ta.
Hikaru: Đó là bởi vì đôi khi tớ sẽ phải đi theo hướng tương tự như cậu ấy.
Yabu: Tôi nhớ Hikaru đã nói rằng, "hôm nay tớ sẽ bên cạnh Keito" (cười).
Hikaru: Lúc đầu, tớ đã vui mừng và muốn nói về điều gì đó, nhưng có một sự căng thẳng cao, vì vậy cả hai chúng tớ vẫn im lặng (cười). Tuy nhiên, như thời gian qua chúng tớ bắt đầu nói về những điều thường xuyên.
Yabu: tớ đã có cuộc hội thoại như thế với cậu ấy, cậu ấy chỉ ra với tớ, "đây là tốt đẹp hơn" và cậu ấy nhận được sự chú ý của tớ.
Hikaru: Cậu ta thực hành quá háo hức.
Yabu: Cả Ryutaro nữa.Dù cậu ấy đôi khi làm sai trong lúc tập luyện (cười).
Hikaru: Tớ luôn luôn cố gắng để được tốt hơn và dịu dàng đối với họ, nhưng có vẻ như tớ sinh ra để được ưa chuộng và phải được đối xử một cách thận trọng (cười).
Yabu: Chúng ta đều có trách nhiệm khi nhóm được thành lập, chúng ta đã có niềm vui nhưng cũng có hậu quả. Thật khó nhưng đôi khi chúng ta phải đấu tranh với suy nghĩ của riêng ta.
Hikaru: Tớ nghĩ rằng chúng ta giữ vị trí của anh trai trong nhóm. Tớ nghĩ nó tốt, nhưng họ nói "Anh lớn hơn nên em sẽ hỏi anh." Nhưng tất cả chúng ta đều nặng từ đầu.
Yabu: Đó là bởi vì chúng ta khác nhau. Tớ nghĩ rằng 10 người trong chúng ta không chắc chắn, nếu chúng ta có thể làm một mình.
Hikaru: Tớ đoán tớ đã chỉ khó chịu vào thời gian đó (cười) Mặc dù BEST không thực sự khác biệt trong lứa tuổi "làm sao chúng ta nên làm MC?" và "là cảm xúc của tất cả mọi người có lo lắng không?" Trong khi đó Dai-chan đang ngồi ở đó với hộp cơm trưa của cậu ấy (cười).
Yabu: Tớ đã rất giận tại thời điểm đó. "Tớ đã suy nghĩ và lo ngại (về concert) rất nhiều!" Nhưng mà, tớ nghĩ rằng tất cả chúng ta đã thay đổi.
Hikaru: Đúng thế. Ít nhất chúng ta không phải lo lắng về việc MC nữa, vì tất cả mọi người đều suy nghĩ về nó.
Yabu: Tớ nhận thấy sự thay đổi, bởi vì cuộc nói chuyện của chúng tachắc chắn đã thay đổi khi chúng ta ở cùng nhau.
Hikaru: tớ cũng khóc cùng với Dai-chan trong MC (cười). Khi những âm thanh kết thúc sớm nhất bắt đầu.
Yabu: Bất cứ khi nào tớ cố gắng nói chuyện với ai đó thì câu trả lời luôn là ngắn nhất, "Vâng." (cười) Bây giờ các cuộc nói chuyện có vẻ cởi mở hơn.
Hikaru: Đôi khi tớ nghĩ "Tính cách chúng ta sẽ thế nào?" và tớ nghĩ rằng tớ là một tsukkomi (một người làm cho những người thường xuyên có ý kiến hoặc nhận xét dí dỏm). Ở góc trò chơi trong concert tớ bỗng nhiên sẽ nghĩ "những trò chơi sẽ được vui chơi là gì?"
Yabu: Nó có đến điểm đó (cười).
Hikaru: Nếu không có chúng ta nhận thấy nó có cuộc nói chuyện trở nên dễ dàng hơn (cười), và điều cần thiết để nói nó đã trở nên thú vị hơn.
Nó cũng làm bớr đi một số căng thẳng từ công việc, khi bạn nói đó là một thay đổi để có được gần gũi hơn với các thành viên khác.
Yabu: Tớ nghĩ rằng nó thực sự thú vị và có ý nghĩa. Tớ thậm chí đã giúp các thành viên khác với các bài tập ở nhà của họ (cười).
Hikaru: Ngoài ra tất cả mọi người đã làm hết sức mình để thực hành cho lần đầu tiên có một live?
Yabu: Chúng ta đã có quyết định rất nhiều điều. Nó không chỉ kịch bản mà còn là những điều nói cách của riêng ta.
Hikaru: Quả là một khoảng thời gian tốt ~ Yabu, nói về boke và stukkomi, cậu sẽ được tsukkomi phải không?
Yabu: Đúng rồi. Tớ thường thực sự nhanh với câu trả lời của tớ. Nhưng Hikaru và Yama-chan cũng là tsukkomi phải không? Hikaru từng là người có hình ảnh rất ngọt ngào và giờ đây thực sự là tsukkomi (cười).
Hikaru: Phải rồi. Trong thời gian này tớ trưởng thành thì cậu có nghĩ họ sẽ nhớ cái tôi của của tớ không?
Yabu: Có lẽ, bây giờ cậu giống một người bố hơn (cười). (và là chồng tớ XD~)
Hikaru: Tớ đoán tớ đã trở nên nghiêm túc hơn, nhờ vào công việc và các cuộc nói chuyện. Tớ nghĩ rằng đó là những gì công việc này mang lại cho tớ.
Yabu: Tớ nghĩ rằng chúng ta đã được cải thiện rất nhiều trong vòng hai năm qua, nó đã rất vui vẻ. Hy vọng rằng chúng ta có thể thử một cái gì đó mới trong năm tiếp. Có lẽ là một bộ phim với tất cả 10 thành viên.
Hikaru: Điều đó vui đó. Tớ muốn làm công việc với 10 người trong chúng ta cùng nhau Khi chúng ta đang đứng trên sân khấu với không quá 10, tớ tự hỏi có thể sẽ xảy ra không.

Credit: hikarinoniji
Trans: me

31 thg 10, 2009

YabuHika moments

Image ~







Video
Yabu flirt Hika (1mb)
Yabuhikka speak english (5mb)
hikka got angry (5m)
hikka teased yabu with food (2mb)

Credit: pranks98

16 thg 10, 2009

YYJumping report

● Về Pajamas
Yabu:
Cậu mặc gì khi ngủ, Hikaru?
Hika: T-shirt và quần ngắn ... còn Yabu thì sao?
Yabu: Đối với tớ thì ... .. tuỳ trừơng hợp.
Hika: Umm???
Yabu: Cách đây không lâu, tớ đã đi ngủ và mặc quần áo rất bất thường một cách kỳ lạ! Vì chỉ có bàn chân của tớ sẽ cảm thấy lạnh nhưng chân cần đựơc sưởi ấm, nên tớ chỉ mang vớ và hoàn toàn NAKED (ko mặc gì cả) ~
(có cần phô trương ra cho người ta nghe ko hả anh? -.-)
Hika: ... .. Umm ???........????? ... ... .. Naked đến phần nào????!!! (Hỏi chi kĩ thế, ko phải 2 người vẫn thường ngủ chung ah, ko cần hỏi cũng bik vậy =]])
Yabu: Ohohoh ... (I did wear that. Briefs~)

● Đi Tour
Yabu:
2 người cùng đi một tour du lịch với nhau ... chúng ta vẫn chưa thực hiện đúng không?
Hika: Tớ đều đi mua sắm một mình.
Yabu: Đó là bởi vì ... trong vòng 2 năm khóa học của trường trung học, chúng ta luôn bên nhau.
Hika: Chúng ta đã cùng bên nhau ngay cả trong những lúc riêng tư... phải không?
Yabu: Yup yup. Đã có lần khi chúng ta đã đi trên một tour du lịch với nhau như là 3 người. Tuy vậy, có 2 người.
Hika: Đó là bởi vì ... tớ không muốn được tiết lộ (do bạn bè) ngày sau ngày tớ đã đi mua sắm hoặc một cái gì đó như thế

Credit: stevenica
Trans: me


Mấy câu này có vẻ không còn mặn mà như trước nữa T_____T Dù đọc vẫn thấy có tí rỳ đó tình cảm nhưng đã bị phai đi ~"~

14 thg 10, 2009

[Translation] MYOJO 10.2009 YabuHika

HEY!SAY!MAP
Yabu Kota X Yaotome Hikaru


Trong tháng này chúng tôi sẽ nói về các sự kết hợp , hài lòng và trạng thái . từ khoá là "đầy đủ"!
Các cuộc nói chuyện và hình ảnh sẽ được đầy đủ với Yabu và Yaotome! ♡
Lý do cho tên này cho bộ đôi này, "bởi vì khi chúng tôi nói chuyện, chúng tôi hy vọng sẽ kích thích trái tim của người đọc." (Yabu)
Bạn có hứng thú để đọc các cuộc phỏng vấn? Vậy thì đọc đi nào


Chúng tôi luôn luôn muốn người hâm mộ của chúng tôi tận hưởng những buổi concert thật nhiều!
Yabu:
Phát biểu của "満" Tớ nhớ những gì chúng ta đã học về lịch sử Mãn Châu.
Hikaru: Nó được như họ đã manics, đó là những hình ảnh.
Yabu: Tớ rất hạnh phúc khi tụi mình có thể tổ chức concert ở một nơi thật ấm cúng.
Hikaru: Cộng thêm việc chúng ta đã có một tour du lịch khắp nước, nơi mà du khách tăng lên một chút ♪
Yabu: Aah, câu nhận xét đó khiến tớ cảm thấy vui đó (cười)!
Hikaru: Tớ đã thực sự hạnh phúc! Tớ muốn làm cho cả bố mẹ và con cái cùng cười trong suốt buổi concert của chúng ta. Lúc đầu mặt mọi người ngơ ra, và tớ đã rất lo lắng. Nhưng sau đó một ai đó đã cười ở khuôn mặt hài của tớ, và tớ đã thực sự hạnh phúc!
Yabu: Đúng rồi, dạng luôn luôn nhìn vào mắt cậu mà nói "bạn thực sự ăn mặc đẹp"
Hikaru: Tớ nhận được sự hài lòng lớn nhất của mọi người rất nhiều!
Yabu: Hehe, tớ cũng thế, nhưng bóng đá là những gì bạn làm, và mặc dù tớ không thể chơi nó nhưng tớ luôn luôn kiểm tra các trang web liên quan đến bóng đá trên điện thoại di động của tớ, và các trang web Live. Miễn là nó liên quan đến bóng đá ~
Hikaru: Aah, tớ hiểu rồi! Yabu thích bóng đá nhất. Luôn luôn là tất cả mọi thứ liên quan đến bóng đá khi cậu ấy nói ...
Yabu: Sao? Tại tớ nghĩ rằng đến lúc để thay đổi chủ đề?
Hikaru: Thấy chưa (cười)! Tớ cũng rất hạnh phúc khi tớ chơi bass. Tớ đã đi đến các cửa hàng âm nhạc ngày hôm qua, và có vẻ rất nhiều âm thanh. Một số đã cũ, nhưng thực sự tốt cho buổi biểu diễn, và một số thực sự mới Ngay bây giờ, tớ đang mong một đàn bass mới cho ngày sinh nhật của tôi.
Yabu: Ah, thật tuyệt ne ~
Hikaru: Tớ luôn luôn trang trí cây Giáng sinh, guitar, và bass của tớ.
Yabu: Nếu cậu đi đến một hòn đảo hoang vu, và cậu có thể chỉ cần một thứ với bạn cậu thì cậu sẽ mang theo bass đúng ko?
Hikaru: Không, một phù thủy.
Yabu: Đó là một người!
Hikaru: Ông ấy có thể đốt lửa cho tớ, hoặc gửi lời giúp đỡ. Nếu bạn gửi tôi đến một hòn đảo hoang vu, tôi sẽ làm cho nó là một nơi bận rộn. Và ông ấy có thể dạy tôi nhiều bài học phép thuật-♪
Yabu:Tớ hiểu rồi (cười). Nếu tớ đi đến một hòn đảo hoang vu, tớ sẽ đem máy nghe nhạc của tớ theo. À phải rồi, hãy cùng sáng tác nhạc với nhau lần nữa nhé
Hikaru: Được thôi ...
Yabu: Eh? Sao thế?
Hikaru: Khi tớ sáng tác bài "Tears and Smile" Yabu là người đầu tiên mà ớ cho nghe? Lúc đó cậu nói "rất tốt phải không?" Dù thế nào thì đó cũng là một lời nhận xét tốt.
Yabu: Đó chỉ là cách tớ nói ra những cảm xúc của tớ thôi. Trong khi nghe bài hát của Hikaru, tất cả những gì tớ đã suy nghĩ là tớ muốn viết lời cho bài hát đó.
Hikaru: Thật chứ ~?
Yabu: Ừ thật! Tớ hơi ganh tỵ với sự sáng tạo của Hikaru
Hikaru: Tất nhiên, tài vẽ của Yabu xấu tệ (cười).
Yabu: Ừ. Tớ thậm chí còn không vẽ nổi vòng tròn dù đang dùng tiền xu (cười).

Giới thiệu về thực phẩm như thế nào?! Bây giờ bạn sẽ đọc về những kiểu ăn uống của cả hai ...
Hikaru: Tớ có một sự thèm ăn lớn gần đây ne. đột ngột tớ ăn rất nhiều điều kỳ lạ để giữ cho bản thân mình hài lòng. Giống như, tớ đã đi đến ramenshop và gọi mì, cơm chiên và Gyoza's, tất cả trong một lần.
Yabu: Thật chứ? Tôi thì cũng chỉ ăn ít thôi, nhưng tớ luôn luôn mua một cái gì đó. Và hơn lý do tại sao tớ ăn uống cậu hỏi tớ phải để lại một phần món mì, giống như đứa trẻ.
Hikaru: Tớ đoán vậy ~ Ngay bây giờ, khi tớ đang đói, tớ đi đến các cửa hàng thuận tiện để có được một cái gì đó để ăn sau khi đóng phim truyền hình, tớ mua Soba, cơm chiên dương châu, thịt gà, hai miếng bong natto và salad, và tớ ăn tất cả. Vấn đề duy nhất là, Yamada thấy tớ ăn uống rất nhiều, và em ấy đã hỏi "Hikaru-kun,anh không sao chứ?" Tớ đã rất ngạc nhiên (cười).
Yabu: kỷ lục của tớ là ăn 20 dĩa sushi! Đó là khi tớ đã có một cuộc thi với bạn bè.
Hikaru: Và, cậu đã giành chiến thắng?
Yabu: Đó là một trận hòa, 2 người trong chúng tớ đã kết thúc với 20 dĩa. Dạ dày của tớ cảm thấy rất đau sau đó.
Hikaru:Tệ thật nhỉ!

Từ Hikaru tới Yabu lúc nhỏ:
Khi tớ lần đầu tiên gặp cậu, cậu đã được thực sự nghiêm túc. Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, Yabu đã không được thực sự hòa đồng, bởi vì cậu rất nhát. Lúc đó tớ hay làm mất những bản nhạc mà cậu đã viết cho tớ. Tuy nhiên, tớ đã trở nên tốt hơn, ne? (cười).

Từ Yabu với Hikaru lúc nhỏ:
Khuôn mặt của cậu mỉm cười vẫn giống như bây giờ. Tính cách bệnh hoạn của cậu vẫn không thay đổi tí nào.
Trong quá khứ cậu luôn luôn theo tớ, luôn miệng gọi, "Yabu-kun, Ya ~ bu-kun" và cậu thực sự rất dễ thương ♪
Ma ~ Cậu ngừng gọi tớ như thế sau khoảng nửa năm.

Credit: hikarinoniji
Trans: me

28 thg 9, 2009

[YabuHika] Bestfriend - Kiroro

Made by Sakuno
Thanks LJ for image

Link download:

BESTFRIEND - KIRORO

Lyric
Tôi không cần phải lo lắng nữa, vì bạn đã bên tôi mỗi khi tôi khóc
Bạn luôn nở nụ cười với tôi
Tôi cảm thấy yên tâm khi bạn luôn tuyệt vời
Những điều mà chúng ta dường như đã bỏ lỡ
Hãy đối mặt với những sự tò mò ấy
Chúng ta luôn ôm chặt nhau
Bạn có biết rằng nụ cười của bạn đã giúp tôi vượt lên rất nhiều chuyện không?
Cám ơn Cám ơn bạn Best Friend


Những niềm hạnh phúc mà tôi đang cảm nhận lúc này đây
Trong số những người bạn của tôi, bạn là tuyệt vời nhất.
Tôi cảm thấy nhẹ lòng khi bạn luôn kề bên
Những điều tôi thành công và nó đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều sức mạnh
Những điều mà chúng ta dường như đã bỏ lỡ
Hãy đối mặt với những sự tò mò ấy
Chúng ta luôn ôm chặt lấy nhau
Bạn có biết rằng nụ cười của bạn đã giúp tôi vượt lên rất nhiều chuyện không?
Cám ơn Cám ơn bạn Best Friend


Bạn mãi mãi, mãi mãi và mãi mãi là người tôi yêu quý nhất!


+++++++++++++++++++++++++++


Đây thực ra không phải vì chuyện của YabuHika mà Sak làm cái này, đã làm trước đó với mong muốn giữa 2 anh luôn tốt đẹp, tính up hôm t7 nhưng ko ngờ chuyện đó lại xảy ra thật.
Dù cái này không đáng là rỳ nhưng nó là tình yêu được thể hiện một cách tốt nhất mà sak có thể làm.

Trên đời không có khái niệm tình yêu hay tình bạn, đó chỉ là do con người suy tưởng ra và đặt tên cho nó thôi. Tình cảm ấy đơn thuần là sự quý mến và tin cậy giữa 2 người đối với nhau, và ko thể nào tình cảm đó là dối trá khi cả hai cảm nhận được sự vui vẻ khi bên nhau và sự đau buồn khi mất nhau.

Sẵn tiện đây cũng là một món quà dành cho 1 người bạn (ai thì đừng hỏi, ai thì người đó sẽ biết hà~) , Sak ko đòi hỏi quá cao rằng chúng ta có thể là bạn thân nhưng Sak chỉ hy vọng chúng ta luôn có thể hiểu nhau và chia sẽ cho nhau. Chuyện cãi nhau là không tránh khỏi, chúng ta ko cần tránh né hay mong chờ rỳ ở nó, chỉ cần có thể cùng vượt qua là được rồi ne~ Sak hơi "yếu đuối" nhưng ko phải thuộc dạng làm cái rỳ, viết cái rỳ cũng khóc được, khi trans bài này thì chỉ cảm thấy có rỳ đó bồi hồi trong lòng thôi, chứ ko phải trans cái rỳ cũng ngồi khóc được hết, nhưng đó là cảm xúc và tình cảm, tâm huyết của sak dành vào bài trans đó. (Với lại tính sub nhưng ko xài đc file wmv T____T)


27 thg 9, 2009

YabuHika share clothes


Đây là trong báo Duet tháng 12 nhá.
Nhìn bộ đồ Kouchan đẹp ha


Điểm mấu chốt đây. ai đang mặc nó?



HIKKA????????


~> Ở chung nhà hay sao xài chung quần áo hả =))
Sao dạo này tớ phát hiện nhiều thứ hay ho thế

25 thg 9, 2009

YabuHika love in HHS

Cut from Hi!Hey!Say 08.08.2009
YABUHIKA LOVE~
Don't steal image please.
Khi Kouchan ăn bánh ngọt thì cái mặt ra vẻ rất khoái, và thể hiện 1 sự rất ư là baka và điều đó đã khiến Hikka có một nụ cười ngọt ngào đáp trả lại.

When Kouchan was eating a cake and he seems really like it, his face looks so baka. Hika looked at him and give a sweet smile.

Yaaaaaaaaaaa >////< Cả hai đều Kawaii!!!!

7 thg 8, 2009

[Fanfic] Playing Dress Up


Title: Playing Dress Up
Author: Knowmonsta
Trans: Sakuno
Pairing: YabuHika, HikaBu (Yabu x Hikaru)
Genre: Romance/Fluff/Crack
Summary: Hikaru muốn nhìn thấy vẻ đẹp của Yabu trong những bộ váy.

=================

"Này Kocchan, tớ nhờ cậu một việc được không?" Hikaru hỏi và ngồi bên cạnh Yabu.

"Tất nhiên" Yabu trả lời. Và nói cách khác, khi thốt câu đó ra thì Yabu có chút hối hận vì những yêu cầu của Hikaru đều dẫn đến hậu quả tai hại.

"Cậu làm bạn hẹn của tớ trong buổi khiêu vũ nhé?"

Yabu chớp mắt.

"Cậu có thể nhận ra là chúng ta có thể không vào được mà đúng không?"

"Không nhưng nếu cậu mặc cái này thì sẽ ổn" đáp lại và cầm trên tay một chiếc váy lấp lánh cùng chiếc cánh nhỏ xinh phía sau.

Yabu chớp mắt một lần nữa.

"Không đời nào." Cậu nói dứt khoát.

"Làm ơn đi?" Hikaru cầu xin.

"Không."

"Hãy làm vì cậu yêu tớ nhé!" Hikaru bĩu môi và nói, Yabu thở dài.

"Được thôi" cậu ấy nói. "Tớ sẽ mặc nó."

Yabu đã là một cô gái xinh nhất vào ngày hôm ấy.

Golden Boy

"Này Kota đoán thử xem?" Hikaru nói hí hửng. "Johnny-san đã đề xuất ra 1 vở kịch diễn ở các bệnh viện và trại trẻ mồ côi. Và JUMP sẽ diễn vở Goldilocks và 3 con gấu!"

"Cool!" Yabu thốt lên. "Tớ muốn diễn vai Papa Bear."

"Umm . . . Kocchan, Johnny-san đã chọn vai luôn rồi. Takaki-kun sẽ là Gấu Bố, Dai-chan là Gấu Mẹ, Chii là Gấu con, Inoo-chan và tớ làm bố mẹ của Goldilocks, Yuto là người dẫn chuyện, và Ryutaro, Keito và Yama-chan sẽ làm người dân làng."

"Vậy," Yabu nói chậm rãi. "Tớ là ai?"

Hikaru cười nhe răng.

"Cậu sẽ là Goldilocks!" Hikaru rỏ vẻ mừng rỡ, cầm một chiếc áo đầm vàng dài và một bộ tóc giả đẹp rực rỡ.

Yabu rên rỉ.

~*~

“Qủa là một vở kịch hay quá mọi người!" Ryutaro hào hứng.

"Và Yabu-kun diễn rất tuyệt," Chinen nói thêm. "Anh ấy rất hợp với vai Goldilocks. Đúng là một lời đề nghị hay Hika-chan."

Yabu từ từ nhìn và liếc mắt sang Hikaru. Hikaru run.

"Cẫu đã làm gì cơ?" Yabu hỏi với một giọng đáng sợ.

"Umm . . . Tớ yêu cậu?" Hikaru tar3 lời và cầu nguyện cho giây phút cuối đời cậu.

"Cậu có 5 giây để chạy," Yabu nói. "Và tốt nhất cậu đừng để tớ bắt được."

Hikaru hét lên và chạy nhanh đi, Yabu đuổi theo Hikaru sau khi cậu la lên “Tớ sẽ giết cậu Yaotome Hikaru!”

7 thg 7, 2009

Yabu JUMPaper

(29.06.2009)
Theme:dokidoki

Domo ~
Yabu đây
Yabu-chan đây
Yabu đây
Kota đây
Ko-chan đây

Nahaha-n
Phần giới thiệu của tôi dài quá nhỉ
Mọi người cũng biết tên tôi rồi đó ^^;
Bây giờ bây giờ bây giờ
Đầu tiên, tôi sẽ nói gần đây tôi thế nào ♪
Tôi đã đi shopping hôm trước.
Tôi đi với Hikaru và Dai-chan
Thật là ngạc nhiên khi đây là lần đầu tôi đi shopping với họ.
Chúng tôi có đi chung ở nước ngoài nhưng Nhật thì là lần đầu
Tôi biết Hikaru 6 năm rồi nhưng đây là lần đầu tiên.
Tôi chỉ thường hay đi shopping một mình.
Vì ngày chúng tôi đi là ngày trước sinh nhật Inoo một ngày nên chúng tôi định mua quà cho cậu ấy.
Nn~ Chúng tôi đúng là những thành viên tốt mà

Nhưng chúng tôi rất ngạc nhiên khi Daichan nhận được tin nhắn của Inoo là "Hôm nay em rảnh ko!? Đi chơi thôi~."
Nếu Inoo đi chung thì cậu ấy sẽ phát hiện ra nên chúng tôi đã từ chối
Inoo, tụi tớ xin lỗi.

Oh, tôi đã mua cho cậu ấy xà phòng có mùi rất thơm.
Tôi chọn những thứ ngửi được và không có hình dạng kiểu cách
Vì sao thế!?
Vì tấm lòng quan trọng hơn tât cả.

Ah~, Tôi kinh dị quá.
hưng tôi rất vui khi cậu ấy trông vui:)
Tắm nhiều vào và để không khí xung quanh cậu thơm
Và làm việc hiệu quả

vậy nên...
Happy birthday Inoo
Đó là tập dokidoki của tôi.

Hẹn gặp lại

Gửi Hikaru,
Tớ không biết phải nói gì
Tớ có mối thù với cậu.
Cậu ấy đang ngồi kế tôi
Nếu tôi có gì để nói thì tôi sẽ nói thẳng với cậu ấy.

Credit: orange_michryu@LJ
Trans: me

3 thg 7, 2009

[Fanfic] Liar (chap IV)

Chap IV: Giọt nước tràn ly.

-Bây giờ chúng ta chụp hình đi. Đi biển thì ít ra cũng để lại kỉ niệm gì chứ, hết ngày mai là về rồi.-Hikaru cười và lấy máy chụp hình ra, nháy mắt với Yabu và Takaki.
-Takaki và Daichan chụp chung một kiểu nào đi.-Yabu đề nghị.
Vì đã có kế hoạch nên Takaki cứ thế mà làm, cậu kéo tay Daiki lại và ôm thật chặt người Daiki, quay ra nhìn ống kính và cười tươi. Daiki lúng túng, đỏ mặt, muốn đẩy Takaki ra nhưng không được, thế là cậu gượng gạo cười nhưng vẫn cảm thấy khó chịu.
Daiki nhìn Inoo, xem Inoo có biểu hiện gì không thì liên tục những cú shock cứ đến, Inoo nhìn lại Daiki và cười, lẽ ra không phải là cười, mà phải là cảm giác bực tức cơ. Thế rồi suốt lúc chụp hình, Daiki vẫn cười nhưng đó không phải là nụ cười thật lòng, xung quanh cậu lúc này chỉ toàn mây đen. Dù cho Yabu và Hikaru hiểu là Daiki đã biết, nhưng không thể để chuyện cứ tiếp diễn mà để Inoo lộng hành.

Thế rồi sau khi về khách sạn, ăn uống xong xuôi, Yabu mới bảo với Inoo:
-Inoo, một lát lên sân thượng nói chuyện với tớ.
-Eh? Sao lại ra vẻ riêng tư như vậy hả Yabu? - Hikaru sửng sốt tròn mắt nhìn Yabu, rồi Yabu nắm tay Hikaru thật chặt, cười và không nói gì cả.
Hikaru không yên tâm, tất nhiên Hikaru có thể biết rằng Yabu hoàn toàn không có tình cảm với Inoo nhưng nếu Yabu cứ hành động một cách cá nhân và bí ẩn thế này thì Hikaru cảm thấy rất lo.
Và Hikaru đã lén đi theo sau Yabu và Inoo khi cả 2 cùng lên sân thượng, Daiki cũng cảm thấy không ổn nên đi theo, còn Takaki thì dù chưa hết nhiệm vụ nhưng cậu cảm thấy có thể trong tối nay mọi chuyện sẽ xong xuôi.
Linh cảm Takaki có lẽ đúng....

-Inoo...
-Hử?
-Tại sao cậu lại trở thành một con người như thế?
-Cậu nói gì khó hiểu vậy?- Inoo bắt đầu bối rối, nhưng vẫn tỏ vẻ ngây thơ không biết gì.
-Tại sao cậu lại thích trêu đùa tình cảm của người khác như vậy?-Yabu lúc này thực sự rất nghiêm túc. Nhưng Inoo thì vẫn tỏ ra không hiểu và cứ cười.
-Cậu noi gì tớ thật sự không hiểu đấy, có chuyện gì vậy Yabu?
-Tớ không muốn vòng vo, cậu có yêu Daiki thật lòng không?

-Các cậu chỉ có 1 câu hỏi mà hỏi hoài không chán sao.
-Bọn tớ không thể ngừng hỏi, vì những câu trả lời của cậu đều là giả dối.
Inoo không đùa được nữa và cậu cũng bắt đầu nghiêm túc.
-Giả dối? Điều gì khiến cho cậu nghĩ như thế?
-Vì cậu không hề yêu Daiki, cậu đang lợi dụng cậu ấy, từ lúc chuyện này bắt đầu tớ và Hikaru đã biết được, nhưng bọn tớ không thể hiểu nỗi nguyên nhân vì sao cậu lại cư xử như thế, cậu thực ra cũng đang lừa dối chính bản thân mình, những gì tớ nói đúng không Inoo?
Inoo lo lắng, cậu không kiềm chế được, cậu nắm chặt tay, gồng mình lên, nhưng cậu vẫn không trả lời Yabu.
-Inoo, nhìn thẳng vào mắt tớ mà bảo cậu thực sự yêu Daiki đi, bảo rằng cậu đã thực sự không còn cảm giác với tớ đi!


Khoảnh khắc im lặng kéo dài, Yabu vẫn đấy mạnh vai Inoo, nhưng Inoo vẫn không nói 1 tiếng nào. Đôi mắt cậu lúc này trông như vô hồn, cậu đang lắng sâu vào chính thâm tâm của mình.

Tốt nhất là thành thật với cảm xúc đi.....
......Nói dối thì lợi lộc gì chứ.....
Nhưng vẫn hy vọng........
.....Yabu sẽ không bao giờ ghen đâu.....
Mọi người chỉ càng căm ghét thôi.......

-INOO!
-Yabu...tớ xin lỗi...
Inoo.......đang khóc. Tại sao anh ấy lại khóc, ai đã làm gì anh ấy phải khóc....
Daiki đứng phiá ngoài cửa nhìn, cậu sắp phải đón nhận một chuyện mà cậu không hề muôn nhưng nó phải đến.

-Cậu nói đúng...những gì tớ nói...đều là giả dối. Tớ không yêu Daiki..
Tôi đã biết điều đó rồi..còn gì có thể hơn thế chứ....
-Daiki đối với tớ, rất bình thường, không quan trọng như cậu...
Anh là đồ dối trá...
-Tớ chỉ muốn dùng Daiki để thỏa đi sự ghen tức trong lòng mình. Tớ không thể nhịn được mỗi khi cậu gần gũi với Hikaru....
Anh lợi dụng tôi vì lợi ích cá nhân...?
-Người tớ yêu thật sự chỉ có cậu, tớ biết mình đã sai, nhưng mà tớ không muốn Daiki phải đau lòng, tớ quý Daiki như em trai, không thể hơn được. Bây giờ chuyện đã thế này, tớ cảm thấy có lỗi với Daiki.
Còn lỗi lầm gì nữa, Daiki đã phải chịu đựng quá đủ và không còn cần thêm điều gì nữa.
-Cậu biết không Inoo, tớ từng rất thích cậu....
-Thật sao...?
-Ừ, tớ thích một Inoo tuy lúc nào cũng ganh đua với Hika, nhưng Inoo đó luôn là người tốt và chân thành tình cảm của mọi người. Không phải Inoo bây giờ.
Inoo quỵ xuống, đến lúc này thì cậu đã hối hận, nhưng liệu có muộn chưa?
Daiki đã bỏ đi rồi, cậu bước đi từng bước nặng nề giữa con đường tối tăm, cậu không còn suy nghĩ được gì nữa, đôi mắt vô hồn nhưng nước mắt vẫn rơi.
Ông trời đối xử với cậu tệ quá. Cậu đã làm gì mà phải chấp nhận những chuyện thế này. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc, Daiki đang bước gần đến cái chết, cậu đi vào đường chính mà không hề để ý. Một chiếc xe chạy tới tốc độ nhanh đang chạy thẳng về phiá cậu, như thần chết muốn nhanh chóng bắt cậu đi.
Đến lúc Daiki hoàng hồn vì tiếng còi làm cậu tỉnh giấc, Daiki vẫn không bước ra, cậu muốn kết thúc tất cả để không phải đau khổ nữa. Cậu đứng yên đó và nhắm mắt buông xuôi.

-DAIKI!!!!

[Fanfic] Liar (chap III)

Chap III: Kẻ nói dối.

-Hai người nhìn với ánh mắt đó là sao hả?-Takaki đang nằm tắm nắng, thấy Yabu và Hikaru nhìn cậu, cậu tháo kính mát ra và nhìn lại với ánh mắt nghi ngờ khó chịu.
-Bọn tớ muốn nhờ cậu giúp 1 chuyện...-Hikaru bắt đầu cười gian xảo, cậu cùng ngồi bàn với Takaki và Yabu về kế hoạch sắp tới sẽ lên để làm gì đó Inoo. Ban đầu thì Takaki có vẻ không chấp nhận chuyện đó nhưng cậu đồng ý chỉ khi Yabu và Hikaru tặng cậu áo khoác bằng da mà cậu thích trong dịp sinh nhật tới.
Cuộc bàn luận gần như là xong thì Inoo chạy vào lều, kéo tay Yabu:
-Đi ra tắm biển với tớ, đến biển mà ngồi lì suốt trong này sao?
Yabu cũng muốn tắm nên đồng ý và đứng dậy đi ra, Hikaru kéo tay Yabu lại:
-Cậu thích đi tắm với Inoo hơn là với tớ à?
Inoo giựt tay Hikaru ra khỏi Yabu:
-Tất nhiên rồi, cậu tốt nhất nên ở trong này đi, đã đen rồi mà ra nắng coi chừng thành loại khỉ da đen quý hiếm đấy,haha...
-Cái tên này...-Bị chọc tức và không nhịn được, Hikaru hùng hồn đứng dậy và tính lao vào đánh Inoo thì Yabu giữ Hikaru lại, ôm chặt người cậu và hôn cậu một cách mãnh liệt như ánh nắng mặt trời gay gắt hôm nay. Đôi môi ngọt ngào của Yabu khiến đầu óc Hikaru mơ hồ và không còn hung hăng hay có ý định đánh ai, làn da cả hai chạm vào nhau càng khiến người Hikaru nóng bức hơn và sự ham muốn lại không kiềm chế được , khi cậu tính đè Yabu xuống thì Yabu đã kịp đẩy Hikaru ra:
-Không phải là ở đây..Hika...-Yabu cười, đẩy vai Hikaru ngồi xuống ghế rồi kéo người đang đóng băng cứng ngắc là Inoo ra biển, khi cứ phải chứng kiến những cảnh như thế này hoài thì Inoo không thể nào chịu nổi.


-Daichan...lại đây anh bảo..-Yabu gọi Daiki và nói Inoo bơi ra chỗ khác kiếm vỏ sò cho cậu.
-Có chuyện gì sao Yabukun?
-Em có muốn biết Inoo có thật lòng với em chứ?
-....tất nhiên là em muốn và em luôn mong là anh ấy thật lòng...
-Anh có cách...-Yabu cười với Daiki rồi quay sang gọi Inoo-Inoo! Lại đây!
Yabu bày ra một trò chơi, Inoo sẽ giả làm cá sấu, Yabu và Daiki sẽ là con người và cả 3 cùng chơi trên biển, cá sấu chỉ thật sự bắt được người khi nào ôm chặt người đó,tất nhiên trò chơi cũng chỉ là cái cớ và nếu Inoo yêu Daiki thật lòng thì sẽ cố gắng bắt được để có thể ôm cậu nếu không thì thực chất Inoo chỉ là nói dối.

-Em đừng bơi ra xa, hay ở gần chỗ Inoo-Yabu thì thầm với Daiki.
Daiki gật đầu và hiểu ý Yabu, có lẽ kết quả Yabu đã đoán trước được, dù làm thế này Daiki dẫu có đau lòng nhưng cậu ấy vẫn cần phải biết sự thật.
Khi trò chơi bắt đầu, Yabu cố gắng bơi ra rất xa Inoo so với Daiki, nhưng điều thất vọng là Inoo luôn cố gắng bơi đến chỗ Yabu và ôm cậu chứ không hề để ý đến Daiki, đôi lúc cậu chỉ rượt theo Daiki cho có lệ.

-Tên đó...làm gì mà ôm Yabu hoài vậy...-Hikaru ngồi bên trong mặt nhăn nhó, khi tính đi ra thì Takaki đã cản lại:
-Cậu không hiểu à Hikaru? Yabu đã bày ra 1 kế hoạch khác, khiến cho Inoo hiện ra tình cảm thật, nếu Inoo thật lòng chả phải chúng ta đã thấy thay vì ôm Yabu Inoo phải ôm Daiki sao?
-Um...cũng có lý...nhưng tớ không thể để tên đó lợi dụng thế!!
-Nhịn đi.

Hikaru càng nhìn càng thấy bực nhưng nếu đó là Yabu bày ra thì cậu cũng không thể cản.
Sau 30 phút thì cả 3 đi về lều. Inoo thì mặt dù mệt nhưng vẫn hí hửng, trong khi đó Daiki thì vẫn cố cười dù cậu cảm thấy vừa buồn vừa thất vọng. Nhưng điều đau hơn là Yabu và Hikaru muốn chính miệng Inoo nói ra rằng cậu đã lừa dối Daiki chứ không chỉ đơn giản để Daiki biết được, liệu Yabu và Hikaru có đi hơi quá đáng không? Cả hai thật sự nhất thiết phải làm thế và khiến Daiki tuyệt vọng tột cùng sao?

[Fanfic] Liar (chap II)

Chap II: Có yêu thì mới ghen.
-Daichan?
-.....
-Daichan!?
-.....
-DAICHAN!!!!
-Hai~
-Em sao vậy, người cứng đơ thế này?-Inoo nói rồi nhìn Daiki cười thoải mái, điều đó cũng khiến Daiki vui lên được phần nào.
Mà...lúc nãy anh ấy bảo cái gì nhỉ...a...
-Em đồng ý!!-Daiki la to lên khiến Inoo cũng giật mình, rồi Inoo ôm chặt Daiki và tỏ vẻ rất vui mừng:"Cám ơn em nhiều lắm Daichan!"

Đi bộ được chừng nửa tiếng cùng nói chuyện bên nhau thì Inoo và Daiki quyết định về khách sạn vì cả hai đã rất buồn ngủ rồi. Về đến nơi thì cửa khách sạn khóa mà chìa khóa thì Hikaru giữ, vậy rốt cuộc thì Yabu và Hikaru làm gì torng phòng mà phải khóa cửa và lại không cho Inoo lẫn Daiki ở lại.
-Hikaru-kun, Yabu-kun, mở cửa ra đi.

5 phút sau mà vẫn không thấy Hikaru mở cửa nên Inoo và Daiki tiếp tục đập cửa liên tục và rồi cánh cửa từ từ mở ra. Hikaru không mặc áo đứng với vẻ mặt khó chịu:
-Ai cho 2 đứa về sớm thế hả?
-Tụi này buồn ngủ rồi!-Inoo dằn giọng.
-Hikaru-kun...anh làm gì mà không mặc áo thế kia, anh có bao giờ có thói quen ngủ mà không mặc đồ đâu - Daiki thắc mắc.


-A! Cậu...cậu làm gì Yabu hả tên khỉ kia!!-Inoo nói rồi đẩy Hikaru ra và chạy nhanh vào phòng tìm Yabu và thấy Yabu đang nằm ngủ, và tất nhiên....không mặc gì cả.
Hikaru đi vào và la lớn:
-Ai là khỉ hả!?? Yabu ngủ rồi! Cậu phiền phức quá đi...
Inoo đứng đơ người ra rồi cúi đầu gục xuống, người cậu bắt đầu nóng lên, cậu lấy một cái gối quăng vào mặt Hikaru:
-Chết tiệt! Cậu thừa cơ hội bọn này đi vắng mà làm chuyện đó với Yabu hả, tên khỉ tê hại!Chết này!
Hikaru không chịu thua và với ngay cái gối đó trả lại vào mặt Inoo, 2 người cứ thế mà chọi qua chọi lại, Daiki can ngăn cũng không thể làm được gì. Nhưng một lần nữa Daiki lại cảm thấy có chút thất vọng, vì sao Inoo quyết định quen với cậu nhưng khi biết Hikaru với Yabu làm chuyện đó thì Inoo vẫn giận dữ và bực tức.

-Cả hai thôi đi!! - Vì quá ồn ào cho nên Yabu đã không thể ngủ được, cậu ngồi dậy, liếc nhìn Hikaru và Inoo - Tại sao 2 cậu lúc nào cũng thế..?
Inoo không kiềm chế được khi nhìn thấy Yabu-không-mặc-gì-cả trước mặt, cậu chạy ngay lại và đặt tay lên vai Yabu.
-Tại sao vậy Yabu?? Tại sao cậu lại để tên khỉ đó làm chuyện này với cậu hả!??
-Vì...Hika muốn..
-Aaa...trời ơi...hắn muốn..hắn muốn đâu có nghĩa là cậu cho hắn làm!! Cậu phải nghĩ đến mình chứ, ôi còn đâu là Yabu ngây thơ trong sáng nữa!??
-Nhưng mà....tớ cũng muốn....
.........
5 giây lạnh ngắt người, nhưng có nguồn điện vô tình xẹt mạnh trong người Inoo, cậu không thể nói thêm bất cứ gì vì quá shock, shock cực độ khi nghe cậu nói phát ra từ miệng Yabu.

Sau đó, Inoo cố điềm tĩnh hơn, bỏ tay ra khỏi người Yabu và chạy đến chỗ Daiki, nói dõng dạc:
-Ừ, nếu 2 cậu là một cặp thì từ nay tớ và Daichan cũng thế, Daichan đã đồng ý rồi và tụi tớ sẽ bắt đầu quen nhau từ tối hôm nay!
-Cậu yêu Daichan thật sao?
-Tất nhiên!!
Inoo nói xong cười ha hả, nhưng điều đó lại càng khiến cho Hikaru và Yabu nghi ngờ.

============

Sáng hôm sau, BEST cùng ra biển.
Trong khi Inoo và Daiki quậy với nhau ngoài biển thì Yabu và Hikaru ngồi nói chuyện bên trong.
-Yabu...cậu nghĩ Inoo thật lòng với Daichan chứ?
-Tớ không biết...
-Tớ không nghĩ cậu ấy có thể chuyển nhanh như vậy được, tối qua rõ ràng vì vẫn còn thích cậu nên mới không chấp nhận chuyện 2 chúng ta, không lẽ lại chuyển sang Daichan nhanh như thế.
-Um...tớ có cách này.
Cả hai cùng nhìn sang Takaki.
-Gì đây..?

[Fanfic] Liar (chap I)

LIAR

Author:Sakuno
Pairing: InooAri, YabuHika (lần đầu viết pair khác chủ đạo đó nha :">)
Genre: Romance, Comedy
Sum: BEST có một kì nghỉ, và đó là cơ hội thể hiện tình cảm của mình, Daiki phải làm sao? Cậu phản ứng thế nào với sự dối trá của người mà cậu yêu và cậu chỉ là đồ chơi của người ấy?

Chap I: Trò chơi chỉ mới bắt đầu.
-Yaaa...lâu lắm mới có dịp đi chơi đó nha..-Hikaru cười sảng khoái và vui vẻ bước xuống xe trước khác sạn Okinawa. BEST đã cùng lên kế hoạch cho kì hè thú vị và quyết định đến vùng biển Okinawa mà cả đám đều muốn đến.
-Này, ở đó mà hít thở không khí, phụ bọn tớ đem hành lý vào!-Yabu nhăn mặt ôm một đống hành lý to nặng, cậu không hiểu sao đi có 3 ngày mà Hikaru lại mang đồ đạc nhiều như thế.
Cả đám cùng vào quầy tiếp tân để đặt phòng thì thật may mắn khi chỉ còn đúng 2 phòng. Thế là BEST bắt đầu bàn bạc.
-2 phòng nhưng chúng ta có đến 5 người. Một phòng đôi và một phòng dành cho 4 người, vậy thế nào đây? - Yabu nhìn và hỏi cả đám.
Hikaru khoác vai Yabu và cười nói:
-Vậy không cần phải bàn, tớ và Kou sẽ chung phòng đôi.
-Tớ không muốn ngủ với Takaki!!-Inoo phản đối - Tớ muốn ngủ cùng với Yabu cơ!
-Cậu phiền phức quá, Kou là của tớ, cậu khỏi nhiều chuyện!-Hikaru chề môi cãi lại và cả hai đứng đó cãi nhau.
-IM LẶNG!!!- Yabu quát to - Cỡ hai cậu thì đứng cãi nhau đến tối. Hika, cậu đừng có gọi tớ như thế trước mặt mọi người...
-Vậy là cậu muốn có không gian riêng dành cho tớ và cậu..-Hikaru dí sát vào mặt Yabu khiến Yabu đỏ mặt lên, sau đó Daiki mới kéo Hikaru ra:
-Thôi thôi, người ta nhìn kia kìa, nhanh quyết định đi. Takaki, anh thế nào?
-Sao cũng được.
Yabu suy nghĩ một hồi và sau đó quyết định là Takaki sẽ được trọng một phòng đôi vì thói quen ngủ không mặc đồ như cậu ta sẽ ảnh hưởng người cùng phòng, thế là 4 người còn lại sẽ chung phòng gồm 2 giường đôi.

==========

-Tớ và Kou sẽ nằm bên này, Inoo và Daichan sẽ nằm bên đó, okay?-Hikaru chỉ định.
-Tại sao chứ!?? Tớ muốn nằm với Yabu...-Inoo phản đối kịch liệt.
-Anh....không muốn nằm chung với em...? - Daiki buồn bã đứng lên, đi thẳng vào phòng tắm. Inoo nhìn theo và không nói gì nữa, cậu không biết cậu đã nói gì khiến Daiki buồn.
Và rồi suốt bữa ăn ngày hôm đó, Daiki cứ im lặng không nói gì cả, mặt cậu cứ buồn buồn mà không còn nụ cười rực rỡ như hôm nào. Dù cho Hikaru và Inoo cứ cãi nhau mãi thì vẫn không ai đề cập và để ý đến Daiki, cậu cô đơn quá chăng?

-Daichan này.
-Dạ?
-Tối nay em với Inoo đi ra ngoài hóng gió đi, được không?
-..Sao ạ?
-Nếu anh nói thì tên ngốc Inoo nhất quyết sẽ không chịu nên anh muốn em rủ Inoo đi ra ngoài chơi-Hikaru thở dài.
-Nhưng...liệu anh ấy có chịu nhận lời mời của em không chứ...Inoo thích Yabu cơ mà...nhưng sao anh lại muốn vậy?
-Tối nay anh có chút chuyện với Yabu, chuyện gì thì con nít như em không cần biết đâu, vậy nhé, nhớ bảo Inoo đấy.
Con nít á....em 18 tuổi rồi mà Hikaru...sao anh lại nói thế chứ..
Sau đó Daiki chạy đi kiếm Inoo, và rồi thấy Inoo ngồi trên sân thượng khách sạn. Đôi mắt Inoo trông ũ rũ chứ không sung sức như buổi chiều vừa rồi cãi nhau với Hikaru. Daiki nhẹ nhàng chạy đến ngồi bên cạnh Inoo.
-Inoo...
-Daichan à...em đi ngắm biển với anh một tí nhé...
Thật ngạc nhiên, Daiki không mở lời mời nhưng người đó lại là Inoo.
Cả hai cùng nhau đi dọc bờ biển, nhìn sóng biển đang mạnh mẽ xô vào bờ. Màu biển đen tối, đen như ánh mắt của Inoo bấy giờ, Daiki nhìn Inoo và cũng không thể vui được khi Inoo đang có chuyện gì đó buồn.
-Anh có tâm sự sao?
Inoo vẫn im lặng không trả lời Daiki, điều đó khiến Daiki lo lắng hơn nhưng cảm thấy hơi thất vọng nếu cậu không đủ đế Inoo tin tưởng mà kể chuyện.
-Daichan...
Cuối cùng anh ấy cũng nói..
-...Em quen với anh nhé...
-.......

28 thg 6, 2009

[HHS]27-06-09 Tears and Smile





Credit:satsukisora
Reup:me
Lyrics

Tears and Smile - Yabu Hikaru
Lời:Yabu Kota
Nhạc:Yaotome Hikaru


Kanji:

近道じゃなく遠回りでもいい 
のろまでもいい
大事なのは踏みしめる一歩
時の流れに焦ったそのとき
振り返ると確かな足跡があ
目の前には広がる空
君の涙で花が育ち
君の笑顔で花が咲く
そして散り行くその花びらに
また次の約束誓うよ

君の涙で雨が降って
君の笑顔で晴れ渡る
オレンジに染まる夕焼けに
また次の約束
君の涙で花が育ち
君の笑顔で花が咲く
そして散り行くその花びらに
また次の約束誓うよ

Romaji:

chikamichi janaku toomawari demo ii
noroma demo ii
daijina no wa fumishimeru ippo
toki no nagare ni asetta sono toki
furikaeru to tashika na ashiato ga aru
me no mae niwa hirogaru sora
kimi no namida de hana ga sodachi
kimi no egao de hana ga saku
soshite chiriyuku sono hanabira ni
mata tsugi no yakusoku chikau yo

kimi no namida de ame ga futte
kimi no egao de harewataru
orenji ni somaru yuuyake ni
mata tsugi no yakusoku
kimi no namida de hana ga sodachi
kimi no egao de hana ga saku
soshite chiriyuku sono hanabira ni
mata tsugi no yakusoku chikau yo

8 thg 6, 2009

[fanfic] Delayed - YabuHika

Delayed

One-shot
Title: Delayed
Author: jukiryuu@LJ
Trans: Sakuno
Pairing: Yabu/Hikaru
Rating: PG-13
Summary: Hikaru không hài lòng khi Yabu đi chơi với Takaki.

“Tớ không thể tin là cậu mặc tụi mình,” Hikaru nói giận dữ và đập mạnh lên bàn khi Yabu đang dọn đồ đạc vào giỏ đồ. “Và có thể đi chơi với Takaki.”

“Chỉ là cuối tuần thôi, tớ đã hứa tớ sẽ đi chơi với cậu ấy,” Yabu trả lời nhẫn nại, bỏ tay nghe và mặt nạ ngủ vào giỏ, khi Inoo đã cảnh báo là Takaki có thể quen không mặc đồ khi ngủ. “Dù sao, cậu ấy cũng cảm thấy sụt tinh thần khi Yuto dẫm lên máy sấy của cậu ấy.”

Hikaru khụt khịt. “Tớ không hiểu sao cậu ta lại cứ bám lấy cậu.”

“Tớ đoán cậu có thể hiểu cảm giác của tớ về cậu và Inoo,” Yabu nói một cách đùa cợt, nhưng Hikaru vẫn có thể nhận ra giọng điệu đắng cay từ lời nói của Yabu.

“Vậy thì sao, đây là cách mà cậu trả đũa tớ ư?” Hikaru cau mày.

“Nếu cậu nghĩ tớ như thế thì cậu chẳng hề hiểu tớ.”

“À vậy là Takaki hiểu đúng không?” Hikaru khó chịu với câu nói của Yabu. “Tớ chắc chắn cậu ấy sẽ vui lắm khi có thể hiểu câu hơn qua chuyến đi này.”

Yabu bỏ giỏ đồ xuống, đi lại gần Hikaru, đưa sát mặt vào và hôn Hikaru một cách giận dỗi. Hikaru ngạc nhiên nhưng rồi dịu đi khi tận hưởng sự ngọt ngào từ nụ hôn ủa Yabu. Khi Yabu đẩy ra thì Hikaru có hơi khó thở.

“Uhm, cậu còn bao nhiêu thời gian để đến trạm xe với Takaki?”

“Chừng 1 tiếng,” Yabu nhìn Hikaru và không hiểu ý câu hỏi ấy "Tại sao?"
“Bởi vì,” Hikaru bất ngờ đẩy mạnh Yabu xuống giường. “Tớ nghĩ chúng ta có thể làm gì đó trong vòng 1 tiếng này,” Hikaru ngừng lại, “Có thể là 2 lần.”

“Thật sao? Đó quả là những từ táo bạo đấy Yaotome.”
“Giờ là Yaotome sao?” Hikaru nhẹ nhàng luồn tay vào áo Yabu. “Nói đủ rồi, tớ nghĩ cậu không muốn để Takaki chờ lâu đâu.”
Yabu cảm thấy khó thở khi tay Hikaru chạm vào làn da của cậu. “Tớ chắc chắn Takaki sẽ không phiền nếu tớ đến trễ một tí đâu.”

Hikaru cười gian.

END.

Sau đó 2 người làm rỳ ai cũng đoán đc đúng ko =))

[fanfic] Moonlight - YabuHika

Chap III: Too Shy (HSJ's original song)

-Nè, có chuyện gì cứ nói đi Yuri.
-Tớ...thật ra là...
-Đừng lãng phí thời gian tớ đấy.
-Chiều nay..
Chinen không biết vì sao lại gọi Yamada và quyết định chỉ nói cho Yamada biết, nhưng rồi Chinen đã nói, kể lại những gì mình chứng kiến vào buổi chiều hôm ấy và điều mà Hikaru nói với Chinen. Một điều đáng ngạc nhiên là Yamada không hề có một biểu hiện nào chứng tỏ cậu hoang mang và hoảng hốt như Chinen.
-Tớ cứ nghĩ cậu sẽ kể tớ nghe chuyện gì hay ho lắm chứ, gì chứ chuyện này ai mà không biết. Chuyện của YabuHika thật ra ai cũng biết, nhưng mọi người thường chỉ nghe những lời đồn xung quanh cho nên không thể phủ nhận nó, hôm nay cậu đã thấy thế thì chứng tỏ họ là có thật.
Chinen im lặng, cậu nhìn Yamada rồi suy nghĩ hồi lâu, ai cũng hiểu mà chỉ một người không hiểu, Chinen không phải là người thất hứa cho nên đã bảo Yamada giữ bí mật giúp cậu, nếu không sẽ gây rắc rối đến cho Yabu và Hikaru.

=========

Sáng hôm sau, tại chỗ làm việc, Yabu và Hikaru cùng nhau đi vào, Chinen nhìn thấy ánh mắt Hikaru chợt liếc sang cậu, rồi cậu giật bắn người, đỏ mặt rồi cố tình quay sang chỗ khác. Cậu cảm thấy có chút hối hận khi kể Yamada nghe nhưng Chinen tin là Yamada sẽ giữ lời hứa với cậu.

-Đôi tình nhân cùng đến kìa mọi người...-Tiếng của Daiki vang lớn lên gây sự chú ý của mọi người và tất cả đều bắt đầu nhìn chằm chằm vào Yabu và Hikaru, Inoo chạy lại gần chỗ Yabu và cười một cách gian xảo:
-Chiều hôm qua sau khi làm chương trình HHS xong, 2 cậu đã làm gì hả..???
-H..Hả?? Ý cậu là sao?
-Đừng có giả điên, tưởng bọn tớ không biết à, 2 người cũng gan thật, công khai luôn mới ghê.
Yabu và Hikaru sửng sốt, chưa kịp đáp lại Inoo thì đến Daiki rồi dường như cả JUMP xúm quanh họ để điều tra cho ra.

-Yabuchan..
-J..Jin..
-Em có ý trung nhân rồi mà sao không nói với anh tiếng nào vậy hả, 2 ta như anh em ruột thịt biết bao nhiêu năm, thậm chí em đã làm chuyện ấy rồi mà anh vẫn không biết gì...
-CÁI GÌ CƠ!!???
Dường như đến cả các sempai mà tin ấy cũng đã được truyền đến, Hikaru cảm thấy rất bực bội, kéo tay Yabu chãy ra khỏi đám đông, lướt ngang qua Chinen và nhìn một cách căm ghét:
-Cám ơn em nhiều lắm Chinen.

Chinen thậm chí còn không biết chuyện gì xảy ra, cậu không phải là người nói cho mọi người nghe tin này, tại sao mọi người lại biết được, chuyện ấy chỉ có Yabu, Hikaru, cậu và............vậy là đúng rồi....là cậu ấy..
+++++++++
-Bây giờ làm sao đây? Không lẽ ở trên đây suốt giờ làm sao Hika?
-Tớ không biết, nếu xuống dưới, tớ ghét phải nhìn vào những cặp mắt ấy của mọi người, cặp mắt như muốn soi mói tất cả mọi chuyện.
Yabu thở dài, dù gì cả hai đến để tập nhảy nhưng nếu mọi người cứ như vậy họ sẽ lỡ bài tập đó mất. Họ không thể ở trên sân thượng suốt.
-Hi..Hikaru-kun...
Hikaru đã biết đó là ai và vờ như không nghe, Yabu nhìn cả hai với đôi mắt mệt mỏi, cậu đứng lên và đi xa hơn:
-Cả hai nói chuyện đi.

-Hikaru-kun à...em...
-Em còn muốn giải thích sao? Chuyện đã ra như thế rồi, giờ chẳng phải cách giải quyết là anh và Yabu phải nghỉ việc sao...?
-Không..không được đâu, em biết là mình sai, nhưng mà thật sự em không phải là người nói chuyện đó ra cho mọi người biết.
Hikaru vẫn im lặng nghe Chinen nói tiếp.
-Thực ra, tối hôm ấy, em vì lo lắng quá nên đã không bình tĩnh suy nghĩ được, em gọi cho Yamachan và nói cho cậu ấy biết..
-...Ra vậy....
-Nhưng em thật sự không biết chuyện này sẽ xảy ra, Yamachan đã hứa là giữ bí mật...
Hikaru nhìn Chinen, ánh mắt đã dịu hơn lúc ban nãy, cậu thở dài rồi nói với Chii:
-Em nghĩ Yamachan sẽ giữ lời sao? Thật sự khi em biết chuyện này, anh đã không nghĩ nó sẽ không thành ra thế này. Em đã không giữ được lời hứa với anh thì Yamachan cũng thế thôi, cậu ấy cũng không giữ lời hứa với em, và dẫu cho người mà cậu ấy kể chuyện có hứa nhưng vẫn sẽ không giữ lời thôi.



4 thg 6, 2009

[fanfic] Love Child - YabuHika

LOVE CHILD

One-shot
Tựa: Love Child
Author: Sakuno
Pairings: YabuHika, YamaChii
Genre: Tình cảm, hài
Summary: Yabu và Hikaru quyết định chọn ai đó trong 7 là con của mình.


~*~*~*~*~*~*~*~

-Kochan~
-Lại là chuyện đó à? - Yabu nhìn Hikaru thở dài, lắc đầu và quay đi làm lơ.
-Nè, sao cậu không biết suy nghĩ gì hết vậy? Dường như các couple trong công ty đều có một đứa con rất đáng yêu rồi mà. - Hikaru kéo kéo áo Yabu.
-Kể 5 ví dụ xem?
-Jin và Kame có cậu, Koki và Nakamaru có tớ, Tegomass mới có Yuta và Taiga, Takky và Tsubasa có YamaPi, A.B.C có Hasshi. - Nói xong Hikaru ra vẻ mặt đáng yêu nhìn chằm chằm vào Yabu.
-Thua cậu luôn. Nhưng mà cậu phải hiểu là tớ không thể...vì tớ là con trai mà...tớ..
-Chuyện đó không thành vấn đề.
-Là sao?
Hikaru cười rồi ôm Yabu:
-Chúng ta có thể chọn 1 đứa trong 7 làm con mà.
Yabu nhìn Hikaru hồi lâu rồi đẩy cậu ra, đứng lên và đi ra khỏi phòng thay đồ, Yabu đến phòng tập nhảy và 7 đang ở đó, tập bài GET. Cậu nhìn chăm chú vào từng thành viên một.

Yuto thì sẽ rất vui vẻ và náo nhiệt...Chinen thì đáng yêu...Ryutaro thì nhỏ con và có vẻ vâng lời...Keito thì trông rất dễ chịu...Yamada thì chăm chỉ lại nấu ăn giỏi...
Yabu vẫn nhìn và chìm đắm trong suy nghĩ. Đối với cậu, 7 ai cũng có sự đặc biệt riêng và cậu đều rất quý mến những đứa nhóc đáng yêu này.
-Yabu-kun?
-......
-...Có chuyện gì vậy Yabu-kun? Sao anh đến đây?- Yamada chạy lại gần Yabu, người đẫm mồ hôi, cười một nụ cười dễ thương và hỏi Yabu.
Yabu nhìn Yamada rồi lấy khăn đưa cho Yamada, xoa đầu nhẹ.
-Anh đến xem em tập thế nào, em nhảy đẹp lắm Yamachan ^^ Anh có mang khăn và nước đến này, lau mồ hôi rồi uống nước nghỉ mệt chút đi.
Yamada đỏ mặt:
-Cám ơn anh. Em học từ Yabu-kun cả thôi, anh quả thật là một người rất chu đáo, Hikaru-kun chắc hẳn hạnh phúc lắm khi có người yêu như anh.
-Ầy, sao lại nhắc Hikaru ở đây. Mà nhìn em không được khỏe cho lắm, có chuyện gì a? Có tâm sự gì đúng không?
-...-Yamada ấp úng, ngập ngừng gật đầu nhẹ. Yabu cười và bảo cuối giờ đến phòng thay đồ và nói cho cậu biết nếu muốn.


=============

-Yamachan hình như đang thích ai đó... - Yabu ngồi nói chuyện cùng Hikaru
-Tại sao cậu nghĩ thế?
-Hành động của em ấy, và lời nói nữa, dạo gần đây thấy em ấy có nhiều chuyện lắm, mà cũng vì tớ từng trải nghiệm thôi.
-Vậy sao?
-Này, sao lại nói vô tâm thế hả, tớ từng 1 thời gian dài khó khăn theo đuổi cậu đấy...và cũng có lúc tớ muốn bỏ cuộc..lúc đó, không ai bên cạnh tớ cả, không ai an ủi tớ, nhưng tớ vẫn cố gắng, để có ngày hôm nay.
-Ừm...Tớ nhớ rồi...
-Tớ không muốn Yamachan phải mất nhiều thời gian nếu em ấy đang theo đuổi 1 tình yêu...

Cả hai cùng ngồi lặng vào khoảng không gian yên lặng, Yabu nhớ lại những ngày lúc trước, dù bất cứ cậu làm gì Hikaru vẫn không chấp nhận cậu và cậu gục ngã rất nhiều lần, đến mệt mỏi, lại không có ai hiểu và bên cạnh cậu, cho nên cậu không muốn Yamada phải cực khổ như cậu lúc trước và phải tìm cách tốt hơn để đạt đến tình yêu.

-Yabu-kun?
-Yamachan..em xong rồi à..ngồi xuống nói chuyện nào. Hika, cậu ra ngoài tí được không...
-Eh~? Tại sao?....Hm..Được rồi...

-Sao nào? Có chuyện gì? Em đang thích ai đúng không?
Yamada ngạc nhiên:
-Sao anh biết được?
-Anh đoán ^^
Yamada cúi đầu nhẹ...
-Em...em thích Yuri..
-A...vậy là anh tiếp tục đoán đúng.
-Yabu-kun...anh đi làm nghề thầy bói là được rồi đấy...
-Haha...không có gì, chỉ là vì anh nhìn thấu được ánh mắt của em đối với Chinen thôi. Cũng không dễ nhận biết đâu, cho nên anh nghĩ em ấy vẫn chưa biết.
Yamada thở dài, kể về những lúc Chinen đối xử rất tốt với cậu, Chinen lại dễ thương như thế, mỗi lần muốn nói chuyện là cậu ấy đều cười khiến Yamada khó có thể tỏ tình được.càng nhìn Chinen thì Yamada lại càng bị thứ gọi là tình yêu thắt chặt trái tim, đau đớn từng ngày vì không thể nói với Chinen
-Anh nghĩ...tốt nhất là em nên nói thẳng với Chinen đi, để lâu không tốt đâu.
-Nhưng em..ngại lắm...
-Đừng lo...can đảm lên..anh ủng hộ em mà!
-Cám ơn anh, Yabu-kun...

Yamada và Yabu cùng ngồi nói chuyện hồi lâu rồi Yamada đi ra với cảm giác rất vui mừng. Hikaru bước vào phòng thay đồ, ôm Yabu từ phía sau:
-Chà...Kochan của tớ chu đáo ghê nhỉ~ cứ như một người mẹ thực sự ấy...
-Cậu lại nghe lén.
-Vậy cậu nghĩ Yamada sẽ làm được chứ?
Yabu quay qua nhìn Hikaru, chào thua với trò lảng chuyện của cậu. SOng cậu lại thở dài.
-Chuyện đó thì tớ không biết được, phải tùy vào em ấy thôi.

""""""""""""""""""""""

Ngày hôm sau, ngày mà có lẽ đối với Yamada, nó là ngày tuyệt vời hơn bao giờ hết. Cậu đã đem hết dũng khí của mình và bày tỏ tình cảm của mình cho Chinen biết, và hạnh phúc hơn bao giờ hết là Chinen đã đồng ý và còn bảo là cũng thích Yamada từ rất lâu nhưng không dám nói.
Sau giờ làm việc, Yamada tìm gặp Yabu và cám ơn cậu một cách nhiệt tình, hứa là sẽ mời Yabu đi ăn nhưng Yabu từ chối và bảo đó là việc cậu nên làm, bên cạnh, giúp đợ và khuyên nhủ Yamada thấy tình yêu đích thực của mình, nó giống như là trách nhiệm của một người mẹ đối với đứa con yêu quý.

END.

27 thg 2, 2009

[fanfic] Kiseki (final chap)

KISEKI
CHAP III (final)

***********

-Yabu tối nay đến địa chỉ này nhé!
Yabu gật đầu, nghe theo Takaki một cách ngoan ngoãn,dù sao cậu vẫn muốn lấy lại kí ức của mình,có lẽ vì cậu bỏ quên kí ức mà nhiều người đã phải đau khổ rồi,nhất là Hikka.

-Nè,anh cũng muốn lấy lại kí ức cho Yabu mà đúng không?
-Hikka à,anh hợp tác với tụi em đi chứ.
Tại nhà Hikka,HS7 vẫn đang cố thuyết phục Hikka,nhưng xem có vẻ khó khăn quá.Hikka cứ khăn khăn bảo là không phải kí ức này.
-Mọi người không muốn chứng kiến kí ức của đêm hôm trước khi Yabu bị tai nạn đâu.
Bọn trẻ vẫn ngơ mặt ra,không hiểu Hikka nói gì,rồi giằng co một hồi,Yabu cuối cùng đã đến.Nhìn khuôn mặt Yabu ngơ ngác như 1 con nai lạc vào rừng già,Hikka cảm thấy khó chịu.Cậu thật sự không thích nhìn thấy Yabu như thế,càng bực hơn khi nói chuyện với người mình yêu khi người ấy không nhớ gì về mình.
Hikka kéo mọi người lại,rồi thì thầm:
-Nghe này…tối hôm trước,tớ và Yabu…. đã làm “chuyện ấy”,Yabu lúc ấy có vẻ không thích,thế các cậu có nghĩ Yabu này sẽ thích khi chuyện đó xảy ra?Cho nên,bỏ cái kí ức này đi!
HSJ sửng sốt,không ai nói nên lời,bấy giờ họ mới cảm thấy sai lầm khi không hỏi ý kiến của Hikka.Song Hikka nói tiếp:
-Nhưng nếu để Yabu thấy sự kiện tương tự,có thể cậu ấy sẽ nhớ,vì vậy….. Yamada, Chii 2 em “làm” đi!
-H..HẢ!!!???-Cả Yamada và Chinen đồng thanh.Cả hai đều đỏ mặt,lúng túng-Hikka…anh anh nói cái gì thế…tụi em…
Daiki lắc đầu: “Hai đứa này còn nhỏ chứ có như 2 cậu đâu chứ!”
Hikka cười,vẫy vẫy tay:
-Đùa thôi đùa thôi.
Lúc này mà Hikka còn có thể đùa được,trong khi Yabu thì đang đứng đó,cậu không thể hiểu những gì đang xảy ra.Sau đó,HSB đành phải xin lỗi và đưa Yabu về nhà vì đã làm phiền. Đi được nửa đường thì Yabu bảo mọi người cứ về nhà,cậu có thể tự về được.
Trời mưa lã chã,Yabu bước đi từng bước nặng nề,cậu thất vọng về chính bản thân mình,cậu tự trách vì đã làm người khác tuyệt vọng về mình,một giọt nước rơi trên má
.. đó không phải là mưa..là nước mắt..Yabu đã chịu đau khổ nhiều rồi,thế mà giờ đây ngay cả khi cậu không nhớ gì,cậu vẫn đau khổ,cách nào mới là tốt nhất để Yabu có thể hạnh phúc..?

=====

23:50 ngày 13-2
-Hikka…
-Tớ…-Nếu là bình thường,Inoo sẽ không phải là con người lợi dụng từng thời khắc,cậu sẽ không lợi dụng khi Yabu đang mất trí nhớ mà tấn công Hikka.Nhưng khi yêu quá thì bản tính ích kỷ của mỗi người hiện ra là chuyện rất bình thường.-Tớ..Tớ thích cậu..
Hikka nhìn Inoo,cậu không tỏ chút ngạc nhiên,vì Hikka đã biết điều này lâu lắm rồi,nhưng cậu không hiểu vì sao Inoo lại nói điều đó trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này.
-Inoo à..tớ thật sự không còn tâm trí trả lời cho cậu đâu.. để tớ yên được không..
Inoo bắt đầu sụt sùi,dù cậu biết trong lòng Hikka vẫn mãi chỉ có Yabu,nhưng Inoo vẫn hy vọng cậu cũng là một phần nào đó trong trái tim Hikka.
Nhìn thấy Inoo khóc,Hikka choàng ôm lấy Inoo:
-Thôi nào nín đi.. đừng có con nít.Tớ thích cậu,tớ cũng yêu Inoo nữa,nhưng mà với tư cách là một người bạn và một người anh,Inoo cũng biết trong lòng tớ đã có Yabu mà.

-Hi…Hikaru…
-…Inoo..không phải tiếng cậu..là…YABU!?
Yabu đã đứng đấy,1 lần nữa,và nhìn thấy cảnh ấy,..
-Hikka...Inoo..tôi nhớ rồi..hai cậu,là nguyên nhân...
Hikka vui mừng,đẩy Inoo ra khiến Inoo không trụ chân kịp,cậu chạy lại bên Yabu, và rồi để thấy yabu khóc
-Hikka...tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy..tại sao cậu lại ôm Inoo..
-Yabu..
-Tớ rất yêu cậu mà...-Yabu khóc,khóc rất nhiều,cuối cùng cậu đã hiểu vì sao cậu phải quên chuyện ấy,vì nếu không quên,nó sẽ dằn vặt mãi trong lòng Yabu,để cậu đau đớn từng giây phút,từng lúc mỗi khi cậu nghĩ về Hikka.
-Cho dù cậu ghét tớ...cho dù cậu hận tớ...cho dù cậu trách tớ...cậu luôn phải hiểu rằng tớ vẫn chờ cậu,chờ đến khi những cảm giác ấy tan biến,để cậu có thể trở về bên tớ,và nghe tớ nói 1 điều...

DING..DONG(~>12H chú thích luôn)
-Tớ yêu cậu..Yabuchan..

Tiếng mưa át đi tiếng khóc của Yabu,Hikka và Yabu đã hạnh phúc dưới cơn mưa ấy,nhưng Inoo thì không,cậu đứng lặng đó nhìn Hikka và Yabu,Inoo đã không khóc,cậu mỉm cười,một nụ cười hạnh phúc...

"Yêu một người không nhất thiết phải là có được người ấy..
Chỉ cần nhìn thấy người ấy hạnh phúc thì mình đã có thể vui vẻ rồi"



~~~hết~~~~

[fanfic] Kiseki (chap II)

KISEKI
Chap II

*****************************

Cuộc sống có vô vị quá chăng…
Cuộc sống có đắng cay quá chăng…
Sao tôi phải chịu đựng nhiều điều tôi không hề thích..
Nếu sống để mà đau lòng…
Tôi thà chết….
Nhưng nếu có thể quên đi tất cả..tôi chấp nhận..Hikaru..


-Ở đây ai là người nhà bệnh nhân?
-…Không…không có ai..
Bác sĩ lắc đầu,nói là nếu không phải người nhà không thể thông báo tình hình bệnh nhân,chợt Hikka chen vào và bảo là anh trai của Yabu,bác sĩ nhìn một hồi và bảo:
-Tình hình bệnh nhân hiện giờ rất nghiêm trọng,cậu ấy mất máu nhiều quá,nên tôi muốn làm xét nghiệm để có thể cấp máu cho cậu ấy.
Thế là Hikka cùng bác sĩ đi vào phòng xét nghiệm,những thành viên còn lại ngồi chờ hồi hộp; một lúc sau,cả hai người đi ra..
-Yabu…Yabu chắc chắn sẽ sống..
Mọi ngưởi chỉ nghe lời thì thầm ấy khi Hikka lướt ngang qua,cậu không nói gì với mọi người cho đến khi Hikka được gọi vào phẫu thuật.

-Anh ấy sẽ qua khỏi chứ? – Chii nói với giọng lo lắng,sợ hãi.
Yamada nhìn,song cậu choàng lấy vai Chii:
-Chắc chắn sẽ ổn mà,vì Yabukun đã có Hikka bên cạnh.
Những giờ phút căng thẳng thật sự bắt đầu,bấy giờ không riêng ai,cả 8 thành viên còn lại đều chung một nhịp đập tim,không ai nói lời nào,mọi người đều căng thẳng,ngồi và cầu nguyện,có vài người còn muốn rươm rướm nước mắt,khoé mắt cay cay nhưng nước mắt không thể nào tuôn đựơc.
Họ quá tuyệt vọng,nhưng họ biết mình cần phải hy vọng,hy vọng rằng cuộc sống Yabu có thể trở lại, để họ có thể trò chuyện tâm sự cùng người anh cả tốt bụng ngày nào.Người mang niềm hy vọng nhiều nhất lúc bấy giờ cũng chính là người đang nằm cạnh Yabu,cậu không múôn mất đi người mình yêu thương nhất,Hikka cảm thấy có lỗi với Yabu nhiều lắm rồi.

Kim đồng hồ vẫn tích tắc từng giây…thời gian sao mà lâu thế,lâu hơn cả những buổi tập vũ đạo của mọi người,nhưng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến…
Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra..các bác sĩ đẩy giường của Yabu và Hikka ra, đưa họ đến phòng dưỡng sức.. Đó là kết quả,một kết quả ai cũng mong muốn,cả hai đã quay trở lại.


================

-Hikka…Hikka…
-…-Hikka cố vươn mình ngồi dậy,nhưng Inoo không cho và ghị cậu lại
-Ya….
-Sao cơ?-Inoo ghé tai vào Hikka,cậu không nghe rõ Hikka nói gì.
-Y…Yabu…Yabu sao rồi…
Đôi mắt Inoo dịu đi, ngay cả khi Hikka tỉnh dậy, điều khiến cậu quan tâm vẫn là Yabu, chính bản thân mình mà cậu không chú ý.
-Yabukun nằm bên giường bên kia kìa,cậu ấy vẫn chưa tỉnh..
Hikka cố gượng dậy, mặc cho Inoo cản, cậu đẩy Inoo ra, đi từng bứơc nặng nề đến bên giường Yabu, ngồi quỵ xuống..
-Tỉnh lại sớm nhé Yabu,tỉnh lại để tớ còn nghe giọng nói của cậu, được nhìn thấy nụ cười của cậu, được nghe cậu hát,…-Hikka nói khẽ vào tai Yabu,cậu mặc cho Yabu có nghe hay không, rồi Hikka ngồi lên ghế,nắm chặt tay Yabu,nhắm mắt lại,cậu muốn truyền thêm sức mạnh và sự may mắn cho Yabu, giờ đây Hikka hy vọng một phép màu,một phép màu để Yabu tỉnh lại và mỉm cười với cậu.

-..ư..-Yabu bắt đầu nhúc nhích tay,Hikka giật mình cầm tay Yabu chặt hơn,cậu chờ Yabu mở mắt
-Yabu..Yabu..cậu thấy sao rồi?
Yabu nhìn Hikka,cậu nhăn mặt và đã thốt lên một câu nói,câu nói khiến ai cũng phải sửng sốt:
-Cậu là ai?

------------------

-Thế này là thế nào đây hả!!??-Hikka tức giận,cậu la lối rồi đập mạnh lên bàn của bác sĩ.- Ông biết Yabu tỉnh lại rồi nói với tôi câu gì không hả? “ ‘Cậu là ai” .. là “Cậu là ai” đó! Tôi cần một lời giải thích cho câu hỏi đấy!
-Cậu bình tĩnh đi,tình hình là đây là việc chúng tôi không thể lường trước được,lúc phẫu thuật chúng tôi không có đụng chạm hay xem xét gì đến não của cậu ấy,nên…
-Các người…các người làm bác sĩ kiểu gì vậy hả!Các người xem thường bệnh nhân đến thế sao!
-Hikka..anh bình tĩnh đi!-Daiki chạy vào giữ chặt Hikka.
Rồi BEST đưa Hikka ra ngoài,nếu để Hikka làm ồn như tếh,sẽ chẳng cách nào giúp được Yabu cả.
-Bác sĩ à..bây giờ..có cách nào hồi phục trí nhớ được không?-Yuto hỏi,lo lắng vô cùng,cậu nhìn bác sĩ, đôi mắt lo sợ…lo sợ sẽ không có câu trả lời.
Bác sĩ ngồi xuống,thở dài,bắt đầu nêu biện pháp để Yabu hồi phục,vì đây chỉ là triệu chứng mất trí nhớ tạm thời do va chạm mạnh, khả năng hồi phục là có thể nhưng điều quan trọng là thời gian.
Chỉ cần đưa Yabu lại những khoảnh khắc trước khi cậu mất trí nhớ, để cho cậu cảm nhận được những sự việc trước kia,và có thể một cách vô tình trí nhớ sẽ quay lại.Nhưng cũng vì thế mà công việc của HSJ bị đình trệ,mọi người sẵn sàng bỏ các liveshow hay SC,tất cả vì Yabu,vì người anh thân yêu của mọi ngừơi.

-Cậu tên gì?
-Yabu Kota.
-Cậu bao nhiêu tuổi
-18.
-Cậu thích món gì?
..
-Này này Takaki,ngưng hỏi nhảm đi,bản thân Yabu thì chính cậu ấy phải nhớ chứ.-Hikka kéo Takaki ra,nhìn Yabu,nhíu mày rồi hỏi:
-Người cậu thích nhất là ai?
-Um…tôi..tôi không biết…
Hikka đứng đơ người,thất vọng vô cùng,lần này thì có lẽ cậu không còn tí hy vọng gì nào,cậu đã tuyệt vọng đủ lắm rồi.Hikka bỏ đi về, không ở lại giúp Yabu cùng mọi người.Chợt Takaki nghĩ ra 1 điều
-Tối hôm trước khi Yabu bị tai nạn..
-Sao?-Mọi người đồng thanh,song im lặng nghe Takaki nói
-Hikka có điện và bảo với tớ là cậu ấy sang nhà Yabu..vì chờ hoài mà không thấy Yabu đến nhà..Thế nếu..tối nay,ta sa91p xếp 1 trong hai người đến nhà nhau,sau đó Hikka cần biết mình sẽ phải làm gì,lập lại kí ức gần đây nhất của cậu ấy.
Mọi người gật đầu, đồng ý và bắt đầu lập kế hoạch,bên BEST có nhiệm vụ là tìm mọi cách dụ Yabu đến nhà Hikka,còn SEVEN thì phải năn nỉ và hợp tác với Hikka để thực hiện kế hoạch trót lọt.

Kế hoạch sẽ đi đến đâu..?Liệu Yabu có phục hồi trí nhớ được không?Phép màu có xảy ra một lần nữa hay không?